Mười lăm phút trôi qua kể từ khi tiếng chuông cửa quán vang lên, tôi vẫn đứng bất động giữa không gian đầy những mảng tường xi măng thô ráp và lá chuối xanh mướt, chỉ để kịp ghi lại khoảnh khắc ánh nhìn của cô ấy chạm vào khoảng không tĩnh lặng. Không gian như đặc quánh lại, cô ấy khẽ vuốt tóc, chiếc váy xám nhạt đung đưa theo nhịp di chuyển chậm rãi dọc theo lối đi hẹp. Mọi tạp âm phố thị dường như bị chặn đứng bên ngoài bức tường đá, để mặc cô ấy cứ thong dong tạo dáng, biến mỗi góc ngồi bình dị trở thành khung cảnh của một thước phim tĩnh tại, nơi thời gian dường như chẳng có quyền năng nào khác ngoài việc làm nổi bật vẻ dịu dàng đầy mê hoặc giữa lòng thành phố.













