“Nhìn kìa, con này lạ quá!” – tiếng hét đầy phấn khích của Lan vừa dứt, cả nhóm đã vây kín lấy cái lỗ nhỏ trên mặt bãi đá nơi thủy triều vừa rút xuống. Không ai bảo ai, những chiếc cốc nhựa được đưa ra, tay người này chạm tay người kia dưới ánh hoàng hôn nhuộm hồng cả mặt biển, tranh nhau múc một ít nước cùng chú ốc nhỏ vừa bắt được. Những chiếc điện thoại bị bỏ quên đâu đó trên bờ cát, thay vào đó là tiếng cười giòn tan khi một đứa trong nhóm suýt trượt ngã trên đám rong biển trơn trượt. Trời mỗi lúc một tối dần, những chiếc cốc trên tay đầy ắp “chiến lợi phẩm” cũng là lúc cả bọn nhìn nhau, nhận ra rằng chuyến phiêu lưu cùng những người bạn bản địa mới quen này chính là khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cả kỳ nghỉ.
































